CÔ GÁI BÁN BÁNH MÌ
Truyện ngắn của Đậu Viết Hương.
The cặm cụi vuốt những tờ giấy bạc hai trăm đồng, năm trăm đồng xếp thành một ngàn rồi xấp lại từng chục một. Đếm đi, đếm lại, The chợt mỉm cười sung sướng. Sau khi trừ tiền vốn, The lời hơn sáu chục ngàn đồng. Chưa bao giờ The kiếm được một số tiền lớn như vậy, trong ngày.
Mai, The sẽ cố gắng chèo xa hơn nữa, nhà nào cũng ráng ghé vô, phải bán cho được 300 ổ. Chẳng cần nấu nước sốt, chẳng phải làm pa-tê, chẳng cần làm gì ráo trọi. Mì không! Khỏe ơi là khỏe. Chỉ có mệt khi chèo, ngược nước, gió to, mưa nữa. Mặc! Miễn sao phải bán cho kỳ hết 300 ổ. Mì lấy tại lò mỗi ổ sáu trăm rưỡi, bán ra một ngàn đồng. Thời buổi bây giờ, muốn lời hơn, họa chăng chỉ có đi buôn lậu.
Nước mỗi ngày một dâng cao. Có nơi nhà cửa đã phải kê kích đến ba, bốn lần. Đứng trong nhà cứ phải cúi lom khom nếu không, đầu sẽ va vào nóc. Lửa kỵ nước, củi ướt nhèm, đun nấu gì được. Bánh mì là là số dzách. Nhiều người được cứu trợ thùng mì gói, cứ phải há mồm nhai cong cóc. The phát hiện được điều này hôm về thăm má. Bánh mì, gặp trời mưa gió, ẩm, mềm, dễ nhai, dễ nuốt. Giá bán mỗi ổ một ngàn, mắc thiệt, vẫn cứ phải mua. Mua xong, có người xót xa chửi đổng: “Mẹ quân gian thương, đục nước”.
Lời chửi! Gió bay. The vẫn đều đặn chèo chống mỗi ngày, tối mịt mới về. Có hôm tưởng chừng hai cánh tay không phải của mình, rã rời. Những ngón tay tê cóng, nhức buốt lại cặm cụi vuốt, đếm từng tờ bạc lẻ nhàu nát, ẩm ướt.
Hải vẫn nằm còng queo trên giường rên hừ hừ, nhăn nhó. The lại bên giường, đưa tay sờ vào trán chồng. Âm ấm chớ không nóng. The nhẹ nhàng hỏi: - Nhức lắm hả? Anh uống thuốc chưa?
Hải không trả lời, hỏi lại: - Hôm nay được bao nhiêu?
- Hơn trăm.
- Còn thiếu bao nhiêu nữa?
The thở dài ngước nhìn chồng với tâm trạng của một người có lỗi: - Anh ráng chịu đựng thêm chừng tháng nữa, chí ít cũng phải kiếm thêm vài triệu, còn tiền thuốc men, ăn uống.
Hải chống tay ngồi dậy ôm lấy chân: - Nửa tháng kia à? Bác sĩ bảo…không khéo lại tiêu mất cái chân, thành thằng què.
The nhẹ nhàng: - Để em lấy muối đắp chân cho anh, bớt sưng, bớt nhức lắm đó.
Hải cố ghìm cơn đau: - Bớt mẹ gì, ba hột muối.
Biết tính chồng, The lặng lẽ xuống bếp lấy muối. Giá mà có thằng cu Tý ở nhà, nó tè cho một bãi. Nước đái trẻ con xắp muối đắp vào chỗ sưng, bớt liền hà.
x x
x
The lấy chồng muộn, 29 tuổi mới gặp được Hải làm nghề chạy xe Honda ôm ở dốc cầu Long Định. Hải ít hơn The hai tuổi, nhưng đã có một đời vợ. Cô vợ trước trẻ, nghe đâu xinh lắm nhưng không chịu nỗi cảnh nghèo, một hai quyết ly dị, bỏ Hải lên thành phố bán quán càfé. Còn The, dân miệt đồng, tận trong ấp Chà Là, xã Phú Nhuận, vừa xấu, lại vừa đen. Hồi má bịnh, The đưa đi bệnh viện Cai Lậy, tình cờ quen Hải rồi nên vợ, nên chồng. The sanh thằng cu Tý, lưng vốn Hải giành dụm, bay vèo. Hội phụ nữ xã cho vay một triệu “xóa đói giảm nghèo”, The có chiếc xe bán bánh mì dưới dốc cầu Long Định. Tiền lời đủ để trang trải trong ngày và trả góp tiền vay của Hội. Còn mọi chuyện khác, phải trông chờ vào nghề chạy xe ôm của Hải. Cuộc đời The như vậy là đủ, khá lên chút đỉnh, càng tốt.
Lam lũ từ nhỏ, cực khổ mấy The cũng chịu đựng được. Từ ngày lấy The, Hải đổi tính, hiền, bỏ luôn cả rượu và thuốc lá. Điều đó chứng tỏ Hải thương The nhiều lắm. Hạnh phúc của The, thử hỏi ai dám bảo hơn? Có lẽ vì vậy nên ông trời mới ghen! Ba tháng trước, đang ngon lành, mắt cá chân của Hải bỗng nổi một cục u rồi tấy sưng, nhức buốt. Lúc đầu Hải cố chịu đựng nhưng rồi không thể, đành phải nằm nhà. Bệnh của Hải, The chạy hết thầy, tiền mất, tật mang. Chiếc xe Honda cà tàng làm cần câu cơm của Hải bán đi, cúng thầy, bệnh vẫn hoàn bệnh. Hết nước, The đành đưa thằng cu Tý gởi về bên nội rồi đưa Hải vô bệnh viện. Ông bác sĩ khám cho Hải xong, rủa The te tua. The cúi đầu, cũng tại mình ngu dốt.
Khối u ở mắt cá chân của Hải làm độc, phải mổ. Càng sớm, càng tốt. Nếu không, coi chừng phải tháo khớp bàn chân. Có khi còn phải cưa ngang ống quyển. The bàng hoàng, còn Hải thì rụng rời, thốt lên: - Chân chạy, cưa ngang ống quyển, thành thằng què, cuộc đời coi như vứt bỏ.
Khốn nỗi, chi phí cho cuộc phẩu thuật chí ít cũng trên ba triệu đồng. Ba triệu! Lấy đâu ra bây giờ? Cơn lũ tràn về, mọi vật đều chìm trong biển nước. Đau thương, mất mát, thiệt hại không biết bao nhiêu mà kể. Trong nỗi đau của biết bao con người khốn khổ, tình cờ, The tìm được cho mình một lối thoát. Mỗi ngày, The lặn lội, chèo chống bán được 300 ổ bánh mì, nhẩm sơ cũng biết tiền lời một trăm lẻ năm ngàn đồng. The đem theo cơm trưa, nước uống, số tiền lời hầu như nguyên vẹn. Mắc rẻ gì, chuyện lụt lội có cái ăn người ta mang đến bán cho đã may, kỳ kèo nỗi gì, huống hồ ngày thường ổ bánh mì mua tám trăm, nay chỉ có một ngàn. Người mua thiệt vài trăm bạc lẻ, bỏ bèn gì. Nước ngập lưng nền, The bán mỗi ổ chín trăm. Nước lên vỗ ì oạp vào vách nhà, The nâng lên một ngàn một ổ. Cứ phải một ngàn, cái công The chèo chống, ngược nước, gió to. Thực tình thì The chỉ chăm chắm làm sao kiếm thiệt nhanh, đủ số tiền đưa Hải vô bệnh viện để mổ. Đắng cay nhiều, buồn tủi cũng không ít. Người ta mừng rỡ mua bánh mì The mang tới, rồi ngay sau đó khi The quay xuồng đi lại cong cớn chửi: “Cái thứ lưỡi lam, cái quân cắt cổ”.
Gió nào thổi bay? The nghe hết thảy! Nhưng, đành chịu vậy, chân của Hải, không thể què.
x x
x
Đám thanh niên đóng cọc cừ tràm, khiêng bao cát chắn dòng nước lũ, mình trần, độc mỗi quần đùi, tục không chịu được, The vẫn xáp vô. Không ăn, lấy sức đâu mà đóng. Một ổ thấm tháp gì, mỗi người chí ít cũng từ hai ổ trở lên. Hễ thấy chỗ nào đông người, The chèo xuồng đến. Có ngày, lưng lững trưa, The đã bán hết 300 ổ. Một chiều, The bán nhanh, tranh thủ về thăm má. Anh Hai chống lũ chưa về, chị Hai đi giăng câu, thả lưới, chỉ có má ở nhà với mấy đứa cháu.
Má trệu trạo nhai ổ bánh mì, vừa nhai, vừa hỏi: - Thằng Hải sao rồi hả con? Liệu có phải…Khốn khổ, má nghèo, anh Hai con cũng nghèo, gặp phải bên nội thằng Tý cũng nghèo nốt. Giá mà con chạy vạy, mượn tạm của ai đó mổ cho sớm. Nó què, con lãnh trọn chó ai.
The thở dài: - Hết cách rồi má ơi! Lụt lội kiểu nầy, ai dư mà vay hả má.
- Vậy bây giờ con tính sao?
- Con cũng không biết nữa, phải ráng chớ biết làm sao bây giờ.
Đang nhai, chợt má nuốt vội: - Con nhớ chèo chống cho cẩn thận, gió to, nước lớn, sểnh một chút là khốn đấy con ạ. Mà, con biết chuyện gì chưa?
The ngẩng lên nhìn má chờ đợi: - Chuyện gì vậy má?
- Khốn khổ, có chị gì ở trên thành phố xuống đây cứu trợ cho bà con nào ngờ lật xuồng, bị chết.
- Thật vậy sao má? Xui xẻo dữ hôn.
Má The ngừng nhai hẳn: - Dân mình bao đời vẫn thường “Lá lành đùm lá rách”. Tấm lòng rộng mở như vậy, bà Thủy không thương thì thôi, chớ bắt tội người ta làm gì. Hơn tháng nay, các nơi đổ dồn về nhiều không kể xiết, hết đoàn này tới đoàn nọ xuống cứu đói cho bà con. Nghĩ mà thương, nước mình năm nay chỗ nào cũng nghe nói bị thiên tai bão lụt. Bà con các nơi cũng đâu có khấm khá gì, vậy mà vẫn “Một miếng khi đói, bằng một gói khi no”, nhường cơm, sẻ áo. Lạy trời! Cầu cho họ, những tấm lòng vàng tai qua, nạn khỏi. Má chép miệng thở dài: - Nước đâu mà dồn về dữ vậy không biết, cuồn cuộn, mênh mông. Nhớ cẩn thận nghe con.
The lặng người chợt thấy mắt mình cay cay, nhói đau nơi lồng ngực.
x x
x
Nước rút chậm, vườn tược, ruộng đồng vẫn còn mênh mông ngập chìm trong biển nước. Cái đói, cái nghèo len lén kéo nhau về rình rập, bủa giăng. The đi nhiều, con mắt không thể làm ngơ trước những cảnh đời nheo nhóc, cơ cực. Mà hoàn cảnh của The cũng đâu kém cạnh gì. Nước đổ dồn, gió thốc ngược, hai tay chèo của The rướn lên, kéo theo cái chân sắp bị què của Hải. Mười lăm ngày hứa với Hải đã trôi qua. Hải đau lắm, nhức lắm, sợ bị cưa giò nữa, làm sao The lại không biết. Làm vợ mà không lo được cho chồng trong lúc ốm đau, bệnh hoạn, The cảm thấy mình bất lực, có lỗi. Ngày mai, chắc có lẽ phải ráng thêm, bán cho được 400 ổ.
- Bánh mì! Bánh mì!
Đám thanh niên đóng cừ tràm mình trần trùng trục, hét tướng lên khi thấy xuồng The đến gần. Chắc đã đói mèm, The nghĩ. Nhìn họ ăn, The cảm thấy xót lòng. Công việc nặng nhọc thế kia, giá mà có thêm tí patê, mấy lát thịt.
- Sao, hạ giá hả? Sợ bà Thủy rồi phải hôn?
- Bánh cũ hả? Sao chỉ tính có tám trăm đồng?
- Qủy tha, ma bắt các anh. Ăn vô trong miệng mà không biết. Bánh mới ra lò đó.
x x
x
Cái chân của Hải sưng tấy lên tưởng chừng không thể sưng hơn được nữa. Chườm đá cho chồng mà nước mắt The giọt vắn, giọt dài. Chuyện má kể, The về kể lại cho Hải nghe. Nghe xong, coi bộ Hải xúc động lắm và, The không thấy Hải đả động gì tới chuyện tiền nong, cũng không nhắc tới chuyện phải đi vô bệnh viện mổ cho nó sớm. Không hỏi, nhưng The biết Hải vẫn hy vọng và chờ đợi ở The. Lòng The cảm thấy xốn xang, thương Hải qúa trời, không biết để vào đâu cho hết. Liệu, có nên kể tiếp cho Hải nghe chuyện sáng nay? Nghe rồi, liệu Hải có còn hy vọng? Nhưng chuyện vợ chồng, The giấu mãi được sao?
Sáng nay, The cho xuồng ngược hướng Tân Hòa Thành. Vừa mới sáng tinh mơ, trên con đê 19/ 5 người đâu mà đông nườm nượp. Số The vậy mà còn hên. Đây là lần đầu tiên The nhận ở lò một lúc 400 ổ bánh. Sáng nay The đi vội, nên không chú ý mình đã gặp ai. Chỉ cần ở đây đến trưa, khỏi phải bơi đi đâu hết, The cặp xuồng vào chỗ đông đúc nhất. Lúc đó The mới biết đêm qua, đê 19/ 5 bị vỡ. Ôi chao! Chuyện nghe dễ sợ. Nhìn mực nước trong đê và ngoài đê chênh nhau cỡ khoảng 1,5 mét, The không khỏi giật mình. May mà hàn gắn kịp không thì, với mực nước chênh nhau như vậy, hàng ngàn héc-ta lúa, hoa màu, vườn tược, hàng ngàn hộ dân ở các xã Tân Hòa Thành, Phú Mỹ, Hưng Thạnh thuộc huyện Tân Phước; xã Tân Lý Đông, Tân Hội Đông thuộc huyện Châu Thành tỉnh Tiền Giang và các xã Lợi Bình Nhơn, Khánh Hậu thuộc tỉnh Long An sẽ bị ngập chìm trong biển nước. Chưa hết bàng hoàng, mắt The chợt nhìn thấy trên một gò cao gần đấy, một người nằm trùm mền, khói nhang nghi ngút. Bà Thủy lại bắt nhầm ai nữa đây? The mon men dò hỏi, một bà dì cho The biết: “Cậu Nhơn ở Tân Hòa Thành đấy cô ạ. Tội nghiệp! Đêm qua nếu không có cậu ấy và mấy người nữa, chắc giờ đây…” Dì không nói hết câu, đưa tay kéo vạt áo lên chậm nước mắt. “Cậu ấy đã lấy thân mình chống chọi với dòng nước lũ để cứu lấy sự sống cho hàng vạn con người”. The lặng người, cay xè con mắt.
Con đê vẫn tiếp tục được gia cố. Những cái bụng hóp, những đôi mắt thâm quầng thỉnh thoảng liếc về chiếc xuồng của The. Họ đã làm việc cật lực từ đêm qua tới giờ. Mệt rã rời, nhưng họ vẫn cố gắng và hình như, họ đang chờ lệnh của một ai đó. The chợt cúi xuống xắn quần lêncao, xốc sọt bánh mì lên vai xen vào giữa dòng người. Giọng cô lanh lãnh:
- Anh em, bà con cô bác ơi! Dừng tay ăn miếng bánh mì lót dạ.
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, 400 ổ bánh mì hết sạch. The lặng lẽ trở lại xuồng. Chợt một bàn tay vỗ nhẹ vào vai The:
- Này cháu! Chú thay mặt bà con cảm ơn cháu nhiều. Hết bao nhiêu tiền, ít hôm nữa cháu lên Ủy ban nhân dân xã, cho chú thanh toán.
The lí nhí: - Chú an tâm, chuyện đó cứ để sau này rồi hãy tính, chú ạ!...
- The! Em đang nghĩ chuyện gì vậy?
The giật mình, nhìn thấy đôi mắt Hải chờ đợi. Sau giây phút lưỡng lự, giọng The buồn buồn:
- Đêm qua, đê 19/ 5 bị vỡ anh ạ. Anh Nhơn bên Tân Hòa Thành đã anh dũng hy sinh thân mình để cứu đê. Em…em…!
- Thôi! Gịong Hải cắt ngang. Có chuyện gì, tối nằm kể cho anh nghe. Giờ, em cầm cái lon sữa bò qua bên nội.
- Để làm gì vậy anh? - Bảo thằng cu Tý tè cho anh một ít. Nước đái trẻ con xắp với muối đắp vào hết sưng, hết nhức liền, em ạ.
The xúc động đến lặng người.
Nước lũ ở đâu bỗng dưng ùa về, ngập tràn trong đôi mắt The.
Đ.V.H
02/27,2008 Posted to
Chung